Tuyến đường sắt Huế – Đà Nẵng: Chinh phục cửa ngõ Hải Vân
Trước năm 1906, đèo Hải Vân là một pháo đài tự nhiên hùng vĩ, ngăn cách kinh đô Huế yên bình với cảng Tourane (Đà Nẵng) nhộn nhịp. Thương mại và đi lại chủ yếu dựa vào những con đường núi hiểm trở hoặc những chuyến đi biển đầy rủi ro.
Nhưng lịch sử đã lật sang một trang mới khi người Pháp quyết định thực hiện một ý tưởng táo bạo: Xây dựng một tuyến đường sắt trên không để kết nối hai vùng đất này.
Commenced in 1902, the Hue – Da Nang section was the most challenging “backbone” of the Trans-Indochina railway. Engineers and tens of thousands of workers battled sheer cliffs, deep abysses, and the harsh tropical climate.
Đến năm 1906, sau bốn năm gian khổ đào hầm xuyên núi và xây cầu, đoạn đường sắt vượt qua đèo Hải Vân về cơ bản đã hoàn thành.
- 6 đường hầm được khoan xuyên qua những ngọn núi đá granit nguyên khối.
- Hơn 10 cây cầu bắc qua những khe núi hiểm trở (bao gồm cả cây cầu vòm Đồi Cá nổi tiếng).
- Những đoạn dốc cao đòi hỏi đầu máy xe lửa có công suất cực lớn và kỹ thuật phanh chuyên dụng.
Việc hoàn thành tuyến đường sắt này vào năm 1906 không chỉ là một chiến thắng về mặt kỹ thuật trước thiên nhiên. Nó đã mở ra huyết mạch kinh tế và chính trị quan trọng nhất của miền Trung Việt Nam. Lần đầu tiên, người dân có thể ngồi trong toa tàu, ngắm nhìn Biển Đông từ độ cao hàng trăm mét, đi xuyên qua những đám mây trôi ngay bên ngoài cửa sổ.
Tuyến đường sắt Huế – Đà Nẵng đã biến hành trình gian khổ vượt qua đèo Hải Vân thành một trong những tuyến đường sắt đẹp nhất thế giới.
